Nhiều người cho rằng có nhà ở và lương hưu là đủ để an tâm tuổi già. Tuy nhiên, các chuyên gia tài chính cho rằng người sau 60 tuổi cần giữ lại ba khoản tiền quan trọng để bảo vệ sức khỏe.

Không ít bậc cha mẹ sẵn sàng dành phần lớn tài sản tích lũy cả đời để giúp con mua nhà, kinh doanh hoặc giải quyết khó khăn tài chính. Tuy nhiên, khi bước sang tuổi nghỉ hưu, cách quản lý tiền cần thay đổi để ưu tiên sự an toàn cho chính bản thân.

Bài học được minh họa qua câu chuyện của vợ chồng bà Lệ. Dù sở hữu một căn nhà, lương hưu khoảng 16 triệu đồng mỗi tháng và gần 1,5 tỷ đồng tiết kiệm, chỉ sau vài năm, phần lớn tài sản đã được dùng để hỗ trợ các con. Khi gia đình phát sinh chi phí điều trị bệnh, hai ông bà mới nhận ra khoản tiết kiệm từng được xem là “dư giả” lại trở thành nguồn tài chính quan trọng nhất.

Theo các chuyên gia, sau tuổi 60, mục tiêu tài chính không còn là tích lũy hay tối đa hóa lợi nhuận mà chuyển sang bảo toàn tài sản, duy trì dòng tiền ổn định và sẵn sàng ứng phó với các rủi ro bất ngờ.

Khoản tiền đầu tiên cần được giữ lại là quỹ y tế và chăm sóc dài hạn. Đây được xem là lớp bảo vệ tài chính quan trọng nhất khi tuổi tác ngày càng cao. Chi phí sức khỏe không chỉ gồm viện phí mà còn bao gồm thuốc ngoài danh mục, phục hồi chức năng, thuê người chăm sóc, thiết bị hỗ trợ và nhiều khoản phát sinh khác.

Khoản dự phòng này cần có tính thanh khoản cao để có thể sử dụng ngay khi cần thiết. Người nghỉ hưu không nên dùng quỹ y tế để đầu tư dài hạn, góp vốn hay cho người thân vay vì khi xảy ra biến cố sẽ rất khó thu hồi.

Khoản tiền thứ hai là phần vốn tạo ra dòng thu nhập hằng tháng. Đây có thể là tiền gửi tiết kiệm, tài sản cho thuê hoặc danh mục đầu tư phù hợp giúp bổ sung nguồn thu ngoài lương hưu.

Theo phân tích trong tài liệu, nhiều người chỉ nhìn vào số tiền gốc mà quên mất giá trị của dòng tiền ổn định. Khi rút một phần vốn để hỗ trợ con cái, người nghỉ hưu không chỉ mất tiền gốc mà còn mất luôn khoản thu nhập có thể tạo ra trong nhiều năm tiếp theo.

Vì vậy, các chuyên gia khuyến nghị nên bảo toàn tiền gốc, chỉ sử dụng phần lợi tức hoặc khoản tiền thực sự dư sau khi đã đảm bảo mọi nhu cầu tài chính của bản thân.

Khoản tiền cuối cùng là quỹ tự chủ về nhà ở và chăm sóc tuổi già. Dù đã sở hữu nhà riêng, người cao tuổi vẫn có thể phải sửa chữa nhà, thuê người chăm sóc, chuyển đến nơi ở phù hợp hơn hoặc sử dụng dịch vụ chăm sóc dài hạn khi sức khỏe suy giảm.

Nếu chuyển toàn bộ tài sản hoặc sang tên nhà quá sớm, người lớn tuổi có thể đánh mất quyền chủ động đối với nơi ở của mình. Do đó, việc duy trì một khoản tài chính riêng giúp họ có nhiều lựa chọn hơn trong tương lai và giảm áp lực cho con cháu.

Rút toàn bộ tiền gốc để giúp con , thực tế đã làm giảm vĩnh viễn dòng tiền của tuổi già.  (Ảnh minh họa: Tin 360)

Tài liệu cũng nhấn mạnh rằng trước khi quyết định hỗ trợ con cái, cha mẹ nên trừ đi toàn bộ các khoản dành cho y tế, sinh hoạt dài hạn, nguồn vốn tạo dòng tiền và quỹ tự chủ. Chỉ phần tài sản còn lại mới thực sự là khoản có thể sử dụng để giúp con mà không ảnh hưởng đến kế hoạch tài chính tuổi già.

Để quản lý tài chính hiệu quả hơn sau nghỉ hưu, tác giả gợi ý chia tài sản thành bốn nhóm riêng gồm tài khoản sinh hoạt, quỹ y tế, vốn tạo thu nhập và quỹ tự chủ. Cách phân bổ này giúp người cao tuổi kiểm soát tốt dòng tiền, tránh sử dụng nhầm các khoản dự phòng cho những mục đích ngắn hạn.

Theo các chuyên gia, giữ lại những khoản tiền dành cho tuổi già không đồng nghĩa với việc ích kỷ hay thiếu quan tâm đến con cái. Ngược lại, đây là cách giúp cha mẹ duy trì sự độc lập về tài chính, giảm nguy cơ trở thành gánh nặng cho gia đình trong tương lai.

Cuối cùng, nguyên tắc được nhấn mạnh là chỉ nên hỗ trợ con bằng phần tiền thực sự dư sau khi đã đảm bảo đầy đủ các nhu cầu của bản thân. Đây được xem là nền tảng để cả cha mẹ và con cái cùng duy trì sự ổn định tài chính trong nhiều năm tới.

Tâm Thanh (tổng hợp)