Tại An Giang, câu chuyện về nghị lực của người con khuyết tật Dương Hữu Nhị đang lay động lòng người. Dù đôi chân bại liệt, anh vẫn gồng gánh mưu sinh nuôi người cha chạy thận và mẹ ung thư giai đoạn cuối.

Khát vọng mưu sinh bên bờ sông Hậu

Dưới cái nắng gay gắt của miền Tây, tại ấp An Bình Hoà Bình, xã hội an, tỉnh An Giang, người đàn ông 42 tuổi Dương Hữu Nhị vẫn miệt mài bên mé sông Hậu. Cơn sốt bại liệt năm 5 tuổi đã lấy đi đôi chân, nhưng không thể khuất phục ý chí của anh. Mỗi ngày, anh rong ruổi trên chiếc xe tự chế bán hơn 150 tờ vé số, rồi lại tất tả về nhà vá xe cho học sinh trong xóm.

Thu nhập từ việc vá xe và bán vé số khoảng 100.000 đồng mỗi ngày là nguồn sống chính của cả gia đình. Anh Nhị không dám tiêu riêng một đồng, chắt chiu từng xu để lo cho cha mẹ. Dù khiếm khuyết thể xác, anh vẫn chọn cách đối mặt với nghịch cảnh bằng sự nhẫn nại phi thường. Hình ảnh người đàn ông liệt chân tự mình mưu sinh đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường tại vùng quê nghèo.

Sự kiên trì của anh Nhị không chỉ đơn thuần là mưu sinh mà còn là một cuộc chiến giành giật sự sống cho những người thân yêu. Anh tâm sự rằng, nhìn thấy đám trẻ cần xe đi học chiều nên dù mệt anh cũng chẳng dám nghỉ ngơi. Đôi tay thuần thục chà, gõ, dán của anh như đang dán lại những mảnh vỡ của cuộc đời mình. Trong ánh mắt anh, người ta không thấy sự bi quan mà chỉ thấy một niềm tin sắt đá vào sức mạnh của lao động chân chính.

Nỗi đau kép và tấm lòng hiếu thảo

Anh Dương Hữu Nhị khuyết tật 2 chân bán vé số nuôi mẹ ung thư tuyến giáp giai đoạn cuối và cha chạy thận (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí)

Bên trong căn nhà rệu rã, bi kịch bủa vây khi cả cha và mẹ anh Nhị đều lâm trọng bệnh. Ông Dương Hữu Lây đang phải chạy thận nhân tạo với chi phí từ 200.000 đến 300.000 đồng mỗi ngày. Cùng lúc, bà Trần Thị Bé Nhỏ lại mắc ung thư tuyến giáp giai đoạn cuối. Vì thương con và chồng, bà Nhỏ đã chọn cách im lặng, nhường cơ hội chữa trị cho ông Lây. Sau khi bệnh viện trả về, bà chỉ dám dùng thuốc giảm đau để tiết kiệm chi phí.

Chính quyền xã Hội An xác nhận gia đình anh Nhị thuộc diện cận nghèo. Dù có khoản trợ cấp 750.000 đồng hàng tháng cùng sự hỗ trợ gạo từ địa phương, số tiền này vẫn như muối bỏ bể trước hóa đơn viện phí khổng lồ hằng ngày. Tuy nhiên, anh Nhị chưa bao giờ có ý định bỏ cuộc. Sự hy sinh của mẹ và sự sống mong manh của cha là động lực duy nhất để anh tiếp tục vòng quay mưu sinh.

Cuộc đời anh Nhị là một bản nhạc buồn nhưng đầy kiêu hãnh về đạo hiếu. Anh vẫn miệt mài chiến đấu từng ngày để bảo vệ mái ấm nhỏ bé của mình trước bão giông bệnh tật. Dù đôi chân không thể bước đi, nhưng hành trình đầy nghị lực của anh đã chạm đến chiều sâu cảm xúc của cộng đồng, nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự trân trọng và sẻ chia trong cuộc sống đầy biến động này.

Theo: Báo Dân trí