Sau 6 tháng chiến sự, người dân Iran vẫn mắc kẹt giữa xung đột và ngừng bắn, trong khi lạm phát tăng mạnh, đồng rial mất giá và những nhu cầu thiết yếu ngày càng khó đáp ứng.

6 tháng sau khi chiến sự bùng phát, người dân Iran phải thích nghi với một trạng thái kéo dài giữa chiến tranh và hòa bình. Hạ tầng thiết yếu bị tàn phá, trong khi nền kinh tế tiếp tục chịu sức ép.

“Tôi chỉ muốn một cuộc sống không phải liên tục xung đột với các nước khác, không bị cô lập với phần còn lại của thế giới và không phải nghĩ cách để sinh tồn như thế này”, Marjan, một phụ nữ trẻ ở Tehran, nói ngày 30/8.

Xung đột bùng phát ngày 28/2, khi Mỹ và Israel tiến hành các cuộc không kích khiến lãnh tụ tối cao Ali Khamenei cùng nhiều quan chức cấp cao Iran thiệt mạng.

Sau những tổn thất ban đầu, bộ máy lãnh đạo Iran vẫn được duy trì. Tehran cũng thích ứng với những thay đổi do chiến tranh gây ra và không chấp nhận nhượng bộ trong các cuộc đàm phán với Mỹ.

Một người phụ nữ Iran mua nhu yếu phẩm tại khu Grand Bazaar của thủ đô Tehran.  (Ảnh minh họa: Tin 360) 

Nhưng với người dân, 6 tháng chiến sự lại tạo ra một vòng lặp khác. Hy vọng về cuộc sống bình thường liên tục xuất hiện rồi biến mất.

“Tôi cứ hy vọng về một cuộc sống bình yên, rồi lại thất vọng vì chúng tôi không có quyền lựa chọn và lại phải cố sống sót thêm một ngày nữa”, Marjan nói.

Sức ép rõ nhất nằm ở nền kinh tế. Theo Trung tâm Thống kê Iran, lạm phát trong một tháng qua tăng 89% so với cùng kỳ năm trước. Riêng nhóm thực phẩm tăng 127%.

Esmaeil, một nghệ sĩ 37 tuổi ở Tehran, mô tả tình trạng hiện nay như một “hố đen”. Theo anh, người dân vừa đói khát, vừa bối rối và không tìm được lối thoát. Thu nhập thực tế cũng giảm mạnh.

Bijan, chuyên viên phân tích dữ liệu tại một công ty công nghệ ở trung tâm Tehran, cho biết khi bắt đầu đi làm khoảng 3 năm trước, mức lương của anh tương đương hơn 1.000 USD mỗi tháng.

Sau ba lần tăng lương, giá trị thực tế của khoản thu nhập này hiện còn chưa đến 500 USD.

Đồng rial tiếp tục mất giá. Ngày 23/8, tỷ giá trên thị trường ngoại tệ Tehran xuống mức thấp kỷ lục mới, với 2,06 triệu rial đổi một USD.

Sức ép không dừng ở tiền bạc. Iran còn đối mặt tình trạng thiếu nhiên liệu và điện ngày càng nghiêm trọng.

Giới chức đang chuẩn bị cho nguy cơ thiếu khí đốt khi mùa đông tới. Chính phủ đã giảm hạn mức nhiên liệu dành cho phương tiện cá nhân và dự kiến tăng giá xăng trong vài tuần tới.

Tại thành phố cảng Bandar Abbas, giáo viên Marzieh, 44 tuổi, cho biết người dân đổ xô mua và tích trữ thực phẩm, đặc biệt là gạo nhập khẩu từ Pakistan.

Một cửa hàng tại khu Grand Bazaar ở thủ đô Tehran.   (Ảnh minh họa: Tin 360)

Ngay cả những mặt hàng thiết yếu như đậu cũng trở nên đắt đỏ. Marzieh phải từ bỏ việc ra quán cà phê hoặc mời bạn bè đến nhà.

“Điều đáng sợ là tiền lương của chúng tôi thường cạn trước khi tháng mới bắt đầu”, cô nói.

6 tháng trước, một bộ phận người Iran vẫn nghĩ chiến tranh sẽ sớm kết thúc và tình hình có thể thay đổi.

Negar, một luật sư 35 tuổi, cho biết khi chiến tranh bắt đầu, cô không cảm thấy buồn. Cô chỉ lo lắng và bất an.

Sau nửa năm, cảm giác đó đã thay đổi. Hy vọng giảm dần, thay bằng nỗi lo về tương lai, sự hoài nghi đối với Mỹ và sức ép từ một nền kinh tế suy yếu.

“Tôi không còn chờ đợi điều gì nữa”, Fahimeh, một cựu người mẫu 43 tuổi ở Tehran, nói. “Tôi đã ngừng cố gắng tiến về phía trước và chuyển sang đơn giản là tìm cách tồn tại”.

Cách hành xử khó đoán của Tổng thống Mỹ Donald Trump càng làm gia tăng sự hoài nghi tại Iran.

Washington tiếp tục gây sức ép kinh tế nhằm buộc Tehran nhượng bộ. Tuy nhiên, những biện pháp này cũng tác động trực tiếp đến đời sống của người dân.

Mostafa, một nhân viên công nghệ 38 tuổi ở tỉnh Gilan, cho rằng Mỹ hiện hành động chủ yếu vì lợi ích riêng nhưng lại thiếu nhất quán.

“Tôi không nghĩ họ lại thể hiện những lập trường mâu thuẫn và trẻ con đến vậy”, ông nói.

Sau 6 tháng, khoảng cách giữa kỳ vọng về một cuộc sống bình thường và thực tế ngày càng rõ. Với nhiều người Iran, mục tiêu trước mắt không còn là cải thiện cuộc sống mà chỉ là duy trì nó qua từng tháng.

Tâm Thanh ( tổng hợp).